Kinh điển, Nghi quỹ

KINH CHUẨN ĐỀ BỔN TÔN – QUYỂN IV, PHẨM TẾ ĐỘ XÀ VƯƠNG U-ĐÔ-RA THỨ BẢY

0 Comments 25 October 2011

KINH CHUẨN ĐỀ BỔN TÔN

Quyển thứ tư

Mật sư: THÍCH GIÁC TIẾN - Thiền Nhân

 

KINH CHUẨN ĐỀ BỔN TÔN

PHẨM TẾ ĐỘ XÀ VƯƠNG U-ĐÔ-RA THỨ BẢY

Lúc bấy giờ Phật Mẫu Chuẩn Đề cùng với đại chúng Tỳ Kheo hơn mười lăm nghìn người an trú trong rừng Uôn-Ba thuộc nước A la Hảm trong tiết mùa xuân khí hậu ôn hòa. Giáo chủ Sim Sum Pa muốn hại Phật nên mật sai thiếu nữ Ma La La đến trong pháp hội nghe pháp giả cách cúng dường tìm cơ hội hành động, nhưng đều bị thất bại. Cuối cùng thiếu nữ Ma La La liều lỉnh với ý tưởng quyết tâm quên mình để đạt cho bằng được nguyện vọng của Giáo chủ Sim Sum Pa. Khi Ma La La sắp hành động thì hai vị hộ pháp Chuyển Thế Long Vương xuất hiện trợn mắt tay cầm binh khí, khiến cho thiếu nữ Ma La La hoảng hốt ngất xỉu.

Khi ấy Ma Vương ở cõi trởi đại Tự Tại tên là Đin-Sa-Da rất tức giận vì thấy việc làm của mình bị thất bại. Ma Vương dùng nước của cõi trời rãi lên mặt của thiếu nữ Ma La La, khi tỉnh dậy thiếu nữ liền quay về gặp Giáo Chủ Sim Sum Pa để tìm cách khác hại Phật.

Ở nơi pháp hội, Phật Mẫu Chuẩn Đề trong cơn đại định xuất nhập tự tại nơi các môn tam muội vì hàng đại chúng Thanh Văn, Duyên Giác, Bồ-Tát mà nói kinh đại thừa Chuẩn-Đề Tam-Muội Mật Nghĩa Đà Ra Ni Bổn nguyện Công-Đức. Trong chúng có Bồ-Tát Kim Cương Mật-Tích làm thượng thủ đại diện cho bốn bộ chúng Tỳ Kheo, Tỳ kheo Ni, Ưu Bà Tắc, Ưu Bà Di cùng Bát-Bộ Kim Cang Thần thưa hỏi pháp sự nhân duyên mà bạch Phật rằng:

-Thế Tôn! Vũ trụ này không có tánh ác, tại sao loài người sanh ra có tánh ác? Nếu vũ trụ này có tánh ác, thời tại sao loài người sanh ra không làm ác như nhau, mà lại có người tu hành thiện nghiệp là duyên cớ nào? Cúi xin Đấng Từ Bi cao cả dẫn dạy cho chúng con hiểu rõ được pháp mầu sâu rộng của Phật.

Đức Phật Mẫu Chuẩn Đề thu hồi tam muội, ngồi trên tòa Kim Cang Sư Tử trang nghiêm, rồi ở giữa đại chúng mở bày pháp Thanh Tịnh Mật Ngữ mà dạy rằng:

- Này Thiện Nam Tử! Thiện Nữ Nhơn! Hay thay! Hay thay! Chỉ có hàng Bồ-Tát mới thưa hỏi Như Lai những điều khó hỏi. Đúng thế! Đúng thế! Vũ trụ bao la vĩnh hằng không bao giờ có tánh ác. Do lẽ này mà biết rằng tâm chúng sanh cũng trong sạch tốt lành như nhau, nên Như Lai nói chúng sanh là Phật, Phật là chúng sanh, hai nghĩa này không trái nhau. Phật khác chúng sanh ở chỗ đã giác ngộ, chúng sanh khác Phật là bởi còn mê. Sở dĩ tánh ác mà có là do tập nhiễm theo hoàn cảnh của thế-gian, vì thế gian là vua đất khổ. Như Lai đã bao phen chê trách thế gian là khổ sở ác trược để dạy cho hàng Thanh Văn, Duyên Giác tu theo Bồ-Tát hạnh. Nếu thế gian tất cả con người đều làm ác, thì con người sẽ bị diệt chủng. Nhưng nếu chúng sanh từ nơi tánh ác cải hóa thành tánh thiện phải biết rằng con người có sự tiến hóa đến chỗ Thánh-Thiện vi-mật, mật hữu, vô vi mầu mầu, huệ huệ thường chiếu lần đến quả vị La Hán và Phật.

- Này Thiện Nam Tử! Thiện Nữ Nhơn! Ta chẳng phải là đấng vô thượng Chánh Đẳng Chánh Giác. Nếu ta là bực đại huệ trong Trời, Người chứng đặng quả vị Tô-Tất-Địa: “Án Ma Ha Tát Đát Đa Bát Đát Ra” thì ông Tỳ Kheo Sim Sum Pa không lìa chúng tự xưng mình là giáo chủ mà chê trách ta rằng: “Ông Tịnh Như ấy tự khoe mình là Phật Mẫu Chuẩn Đề. Ông Tịnh Như ấy nói con người là vô thường, thế sao hôm nay còn khiến mọi người gọi ta là Phật Mẫu Chuẩn Đề”. Như Lai đã biết được tâm bệnh của chúng sanh mà không cứu độ được. Vậy làm sao được gọi là đấng Vô Thượng Giác-Ngộ. Do điểm này mà biết rằng phiền nảo của chúng sanh vô lượng vậy.

- Này Thiện Nam Tử! Thiện Nữ Nhơn! Như Lai là vô tranh, nhưng hôm nay Tỳ Kheo Sim Sum Pa đã tranh đấu với ta, thì làm sao các ngươi gọi ta là Như Lai được? Như Lai vô xứ sở, như vậy các ngươi đến chỗ vô xứ sở là gặp Như Lai rồi vậy. Còn hôm nay đây, với tấm thân mục nát hư thối của ta chẳng được gọi là Như Lai. Nếu các ngươi tôn trọng ta thời ở giữa pháp hội này các ngươi chớ gọi ta là Như Lai nữa!!!

Nghe Phật nói như thế, cả đại chúng đều rơi lệ. Bồ-Tát Kim Cang Mật Tích cùng với đại chúng hơn mười lăm nghìn người đều quỳ xuống đảnh lễ dưới chân Phật mà bạch rằng:

- Chúng con xin quy-y Phật Mẫu Chuẩn Đề. Chúng con xin quy-y Phật Mẫu Chuẩn Đề! Ngưỡng cầu Thế Tôn thương xót cho hàng đệ tử chúng con. Dầu bọn ngoại đạo có chỉ trích nói xấu công hạnh của Phật, chúng con cũng nguyện giữ gìn bảo vệ chánh pháp vi mật của Phật. Chỉ xin Phật mở lòng từ mẫn cho chúng con được gọi ngài là bực Đại Giác Thế Tôn, để đời nay và đời sau chúng sanh có chỗ phụng thờ cúng dường tán thán công đức, lễ bái tu theo pháp môn Mật Tộng mà đức Phật đã hằng dạy dỗ chúng con trong hiện tại. Chúng con xin quy-y Phật Mẫu Chuẩn Đề.

Hai vị hộ pháp Chuyển Thế Long Vương nghe nói như thế tức giận bức tai nhăn mặt không nói nên lời. Phật biết được tâm niệm ấy mở lời từ mẫn dạy bảo rằng:

- Này Thiện Nam Tử! Thiện Nữ Nhơn! Chớ quá bồn bực mà mất tâm chơn chánh. Bởi vì các ngươi chưa hiểu được Như Lai. Các ngươi hãy yên lặng nhập vào chánh định Tam-Muội Đà Ra Ni chú, ở nơi đó ta và các ngươi sẽ gặp nhau. Thế gian là loạn động các ngươi chớ nên bám trụ. Như Lai là đấng Chánh Giác không bao giờ dối gạt các ngươi đâu!!!

Dạy bảo vừa xong đức Phật Mẫu Chuẩn Đề nhập vào Ly Chư Ngữ Ngôn Tam-Muội Tối Thắng Đà Ra Ni, im lặng vào Mật Pháp Tổng Trì. Đại chúng đều tin hiểu lời Phật, phát tâm vô thượng Chánh Đẳng Chánh Giác. Bồ-Tát Kim Cang Mật Tích muốn tuyên lại nghĩa trên mà nói kệ rằng:

1. Đấng Đạo Sư Thiện Mật

Bực tối thượng ly dục

Rời lìa ác giác quán

Sáng suốt khắp mười phương

Ba cõi chẳng ai bằng

Làm Thầy cả Trời, Người    

Dạo chơi trong Mật Định

Đến từ chỗ chơn như

Đi vào nơi vắng lặng

Nằm ở chổ rảnh không

Ngồi ung dung thanh tịnh

Trí huệ như thiện tịch

Chẳng biết từ đâu đến

Nhanh chóng khó nghĩ bàn

Chỗ mở bày chánh pháp

Như tiếng Sư-Tử rống

Ban pháp vũ cam lộ

Rưới tắt lửa dục nhiểm

Hằng tế độ chúng sanh

Bẽ gãy các ngã chấp

Các mê đắm phiền phược

Ngu si cùng khổ nảo

Phá tà lại hiển chánh

Xây dựng ý chơn như

Mở ra đường giải-thoát

Xe Tịnh-Diệu đại thừa

Lưu thông khắp các cõi

Khiến các bực Hiền Thánh

Đều đến xin đảnh lễ

2. Trong thế giới Phật pháp

Vô lượng Mật Cú Nghĩa

Tự pháp pháp Ly-Mật

Nghĩa lý đều bình đẳng

Chẳng tu pháp vô vi

Mà hiện tướng hữu vi

Bọn ngoại đạo chẳng biết

Các món chấp như thế

Việc của đức Phật làm

Phật với Phật hiểu nhau

Chúng sanh nhiều tội khổ

Vô minh hằng che đậy

Xô đẩy vào cõi chết

Nên chẳng thấy chánh pháp

Gây vô lượng tội lỗi

Bởi ý thức nông cạn

Sắc dục làm mê mờ

Hại chết bao thế nhân

Do lục căn xúi giục

Chạy theo thế-gian khổ

Chìm đắm trong tối tăm

Nhận lãnh các ác báo

Vui chơi theo ngủ dục

Chất ngất tình tham đắm

Trôi lăn trong sanh tử

Gần gủi ác tri thức

Tà dại lòng dua dối

Mà chẳng thấy chánh pháp

Ác quấy thêm kiêu căng

Thích linh ứng tà thuật

Quỉ mị các dối trá

Chê bai người học Phật

Gây vô lượng tội lỗi

3. Chúng sanh thời mạt pháp

Tánh khí rất cang cường

Chẳng ham ưa cầu pháp

Phiền nảo rất trọng trược

Cao ngạo ưa chê bai

Chế giễu bực đạo đức

Khinh miệt lòng tự thị

Mà chẳng thấy chánh pháp

Chỉ biết thấy lỗi quấy

Chẳng tự thấy lỗi mình

Rao bày việc phi nghĩa

Làm trò lại ra dáng

Phá hoại kẻ chơn tu

Hoặc xúi giục kẻ khác

Mà khinh chê kinh này

Các tội lỗi như thế

Theo nhân quả xoay chuyển

Đời đời trong ác đạo

4. Đấng Đạo Sư Đại-Thệ

Dùng vô lượng chơn ngôn

Nhiếp tâm đại thù thắng

Thường ở trong Tam-Muội

Nhiếp phục hành Ma Pháp

Hóa giải các tà kiến

Bứng nhẹ gốc sanh tử

Trồng lên cõi Niết Bàn

Hóa giải chư kiến pháp

Kiên nhẫn không vụt chạt

Tế độ các tánh dục

Trải qua vô lượng kiếp

Thay đổi vô biên thân

Một thân trong ức thân

Tu tập Pháp chanh kiến

Sức mạnh lòng bền bỉ

Các hôn mê vô ký

Đều tiêu tan biến mất

Chí tâm thiệt chắc chắn

Cương quyết chẳng thối lui

Sức tin cần đầy đủ

Thúc giục tu chơn hạnh

Làm gương lớn Trời, Người

5. Bồ-Tát cầu chánh Pháp

Phải dốc tâm như thế

Nếu có kẻ khinh chê

Bày bác giữa đám đông

Người nghw rồi chán ghét

Vì khinh chê kinh này

Ganh tỵ, tâm không kỵ

Mà cầu nguyện chơn chánh

Khiến đó được ra khỏi

Các tà chấp mê tín

Ưa khởi lòng đại bi

Cứu vớt kẻ gian ác

Việc khó làm như thế

Vì tu tập kinh này

Theo bổn giáo Mật-Tạng

Của chư Phật ba đời

Nương chấp để phá chấp

Theo tà để phá tà

Oai đức đại thần chú

Sức mạnh khó lường biên

6. Hàng ác phục Quỉ dữ

Đều khiến vào Phật đạo

Các ngoại đạo chủng tánh

Bọn đồ tể chém giết

Kẻ hung hiểm táo bạo

Dâm nữ nhiều nọc độc

Nghe chú Đà Ra Ni

Chơn Mật-Giáo vi diệu

Hóa giải ác tri kiến

Đều khiến vào Phật đạo

7. Hoặc có ác la sát

Mãng Xà khè hơi độc

Mãnh hổ hay ác lang

Bò cạp cùng Rắn, Rít

Nghe chú Đà Ra Ni

Chơn Mật-Giáo vi diệu

Hóa giải ác tri kiến

Đều khiến vào Phật đạo

8. Bồ-Tát khắp mười phương

Ưa thủ trì chơn ngôn

Dùng sức phương tiện giải

Dẫn dắt các chúng sanh

Bờ mê sang bến giác

Việc khó làm như thế

Đầy đủ đại nguyện lực

Tinh tấn không ngơi nghỉ

Thân bệnh, tâm không bệnh

Chí quyết lòng kiên cố

Không sợ các chướng ngại

Lần đến đạo vô thượng.

Lúc bấy giờ, giáo chủ Sim Sum Pa cùng các Tỳ-Kheo phá giới bàn cách phá hoại công hạnh của Phật-Mẫu-Chuẩn-Đề lần thứ hai, với mưu định tập hợp những thế lực lớn đang chống phá đức Phật, trong đó có lão Tôn-Sư Duyệt-Bát và bốn vị ác thần. Khi ấy Tỳ-Kheo Diêm-Đê-Ra từ nơi rừng Uôn-Ba trở về gặp giáo chủ Sim Sum Pa và kể lại việc đức Phật sắp rời khỏi rừng Uôn-Ba trong nửa tháng, cùng với đại chúng Tỳ-Kheo hơn mười lăm nghìn người đến rừng Ô-Ta để trú ngụ, gần kinh thành của vua Lãm-Vương cách thành Điểm-Đà bốn do tuần. Hay tin ấy vua Lãm Vương mừng rỡ, hội hợp bá quan văn võ để tổ chức cúng dường cho Phật-Mẫu-Chuẩn-Đề và bốn bộ chúng. Giáo chủ SimSumPathấy cơ hội đã đến bèn nói với mọi người rằng:

- Nếu ông Tịnh-Như rời khỏi rừng Uôn-Ba là đi vào chỗ chết, khi ông ta muốn băng ngang đầm Li-A-Ha tức là vào động của Mãng Xà U-Đô-Ra rồi vậy.

Nghe xong lời nói của giáo chủ Sim Sum Pa, Tỳ-Kheo Diêm-Đê-Ra chợt thức tỉnh và thấy rõ việc làm độc ác của kẻ giết người nên ngài định bỏ trốn, nhưng bị thất bại. Giáo-chủ Sim Sum Pa liền điều động hơn năm trăm người cùng các bổn phái khác nhau đến đầm Li-A-Ha đốn cây rừng chất đầy miệng hang của Mãng Xà Vương U-Đô-Ra rồi nổi lửa đốt cháy. Bốn vị ác thần cùng nhau chuyển động cuồng phong thổi mạnh vào hang của Mãng Xà Vương làm cho nó khó chịu vùng vẫy dữ dội, đất cát hư sụp chấn động liên hồi.

Mãng Xà Vương U-Đô-Ra đã tu luyện  tại đầm Li-A-Ha hơn bốn nghìn năm thần thông quảng đại, chưa bao giờ nó muốn ra khỏi động. Hôm nay bỗng nhiên có kẻ đến phá hoại, khiến nó nổi giận, tức thời trổi dậy vươn mình cao một do tuần làm cho trời long đất lỡ, gió bụi mù mịt. Mãng Xà Vương nhìn xuống quan sát xem ai đã phá hoại chỗ cư ngụ của mình, nó thấy cả đoàn người rất đông đang tỉnh tọa gần đầm Li-A-Ha cách động của Mãng Xà Vương không bao xa.

Lúc ấy, Phật-Mẫu-Chuẩn-Đề cùng đại chúng nhập vào đại Tam-Muội Phật Đảnh Tâm chú Đà Ra Ni (Án Ma Ha Tát Đát Đa Bát Đát Ra). Do sức mạnh của vô thượng đẳng đẳng chú khiến cho tám vị Kim Cang thân hình to lớn tay cầm các binh khí mạnh mẽ chuyển động thần oai trấn giữ tám hướng khí thế linh linh diệu diệu. Tên của các vị Kim Cang Thần là: 1.Thanh Trừ Tai Kim Cang 2. Kim Cang sách Bồ-Tát 3. Kim Cang Ái Bồ-Tát 4.Bạch Tinh Thủy Kim Cang 5.Xích Tinh Hỏa Kim Cang 6.Định Trì Tai Kim Cang 7.Tử Hiền Kim Cang 8.Đại Thần Kim Cang. Lại có bốn vị Bồ-Tát nguy nguy tự tại ánh mắt như sao, thấu suốt các cõi, thân hình đoan chánh, tâm ý siêu thoát, trí huệ biện tài, thông thuộc các bộ kinh tạng Mật Giáo. Các vị ấy tên là: 1. Kim Cang Huyền Bồ-Tát 2. Kim Cang Sách Bồ-Tát 3. Kim Cang Ái Bồ-Tát 4. Kim Cang Ngữ Bồ-Tát. Lại có tám bộ Quỷ thần đều theo hộ Pháp thân của Phật-Mẫu-Chuẩn-Đề và đại chúng Tỳ Kheo, Tỳ kheo Ni, Ưu Bà Tắc, Ưu Bà Di không thể nghỉ bàn cho được.

Mãng Xà Vương định sanh tâm ác hại, khi thấy oai thần rộng lớn của Phật, trong lòng nó bổng nhiên sợ hãi nghỉ thầm:

-Không rõ ai đã đến đây mà có sức đại oai đức lớn mạnh nhanh như thế? Hôm nay nếu ta không suy xét, liều lĩnh xông vào, ắt có thể bị hại thân mình. Chi bằng hóa ra hình người đến gần để dò xét hư thực ra sao.

Nghĩ xong Mãng Xà Vương U-Đô-Ra biến hình thành một gã thương khách len lõi vào pháp hội của đức Phật-Mẫu-Chuẩn-Đề để nghe ngóng.

Ma Vương Đin-Sa-Da và bốn vị ác thần lấy làm kinh ngạc khi thấy Mãng Xà Vương đang giận dữ rồi bổng nhiên biến mất. Lão Tôn Sư Duyệt-Bát, Giáo chủ Sim Sum Pa đều sững sốt không biết chuyện gì đã xảy ra, mà cảnh vật trở nên im lặng như thế.

Lúc bấy giờ, đức Phật-Mẫu-Chuẩn-Đề cùng bốn bộ chúng ở giữa rừng Ô-Ta ngồi thiền định, chuyển tiếp các môn tam muội như chuyển bánh xe đại thừa rộng lớn. Mãng Xà Vương trong lớp thương khách bước ra giữa pháp hội, vừa thấy đức Phật khiến nó nhớ lại bổn nguyện xưa mà cúi đầu đảnh lễ bạch rằng:

- Xin Phật từ bi tế độ cho tôi, xin Phật từ bi tế độ cho tôi. Tôi đã nằm đây chờ ngài hơn bốn ngàn năm với tấm thân ghê tởm này, không biết đời trước tôi đã làm những gì, mà hôm nay phải mang lấy tấm thân độc ác. Xin Phật từ bi tế độ cho tôi. Tôi xin quy-y Phật-Mẫu-Chuẩn-Đề. Tôi xin quy-y Phật-Mẫu-Chuẩn-Đề.

Do các nhơn duyên nhóm hợp, ở giữa pháp hội đức Phật-Mẫu-Chuẩn-Đề từ nơi môn tam muội Tổng Trì Thanh-Tịnh Đà Ra Ni khiến cho ánh sáng nơi đảnh môn của Phật chiếu về phương Bắc của thế giới Tịnh Địa, quốc độ Thông-Quang, nước tên ánh sáng. Ngài Kim Cang Mật Tích thấy điềm lành này, biết Phật sẽ nói kinh Diệu Đức Bổn Tôn Đà Ra Ni và muốn giải nghi cho hàng bốn chúng, ngài liền từ chổ ngồi đứng dậy trích áo bày vai hữu đi nhiểu quanh đức Phật ba vòng, quỳ xuống chắp tay bạch rằng:

- Ngưỡng mong đấng Thánh Huệ Thế Tôn! Xin Phật thương xót cứu vớt một chúng sanh mê lầm đã tự tỉnh ngộ ở trong hiền kiếp. Hôm nay ở trước Phật Mãng Xà Vương U-Đô-Ra vẫn chưa thoát kiếp Mãng Xà. Rất mong Thế Tôn nhớ đến việc xưa mà cứu độ cho chúng sanh này trong đường sanh tử được tu hành theo đúng bổn nguyện.

Đức Phật-Mẫu-Chuẩn-Đề thu nhiếp tam muội Thanh-Tịnh Đà Ra Ni môn, rồi vì Mãng Xà Vương U-Đô-Ra mà dạy rằng:

- Này U-Đô-Ra! Ngươi chớ nên tự bi quan quá lắm, tội ác của ngươi tuy có lớn lao như núi cả sông sâu. Nhưng hôm nay ngươi đã phát lồ sám hối trước pháp hội của chư Phật, Bồ-Tát, Hiền Thánh Tăng khiến cho tội nghiệp kia dù lớn như hòn đá to mà chiếc thuyền chánh pháp cũng chuyên chở dễ dàng.

- Này U-Đô-Ra! Tại sao gọi là Mãng Xà? Vì ngươi đã làm việc quá độc ác và không từ bỏ việc ác độc nào, do đó thế gian gọi ngươi là Mãng Xà. Trong thế gian nếu có kẻ làm việc độc ác nguy hiểm, thời người đời gọi kẻ ấy là Xà Nhơn. Này U-Đô-Ra! Không phải mang thân Mãng Xà mà gọi đó là Mãng Xà. Chỉ có tâm Mãng Xà mới thật là đáng sợ hơn hết. Hôm nay ngươi đã biết quy y tu hành thiện nghiệp thời sao có thể gọi đó là Mãng Xà. Do lẽ này mà Như Lai ở nơi tâm pháp Đà Ra Ni chú tuyên bày pháp bí mật vi diệu mỹ môn để giúp cho ngươi có sức mạnh tổng trì những ô tạp phiền não, làm cho tâm ác Mãng Xà trở nên hiền hậu và phúc đức. Người phúc đức có hai hạng: một là người thân tạo phúc đức, tâm thường tu phúc đức, được nhiều người gần gũi cung kính tán thán, cúng dường, ngợi khen, tôn trọng, lễ bái theo tu phước lành sâu trồng thiện nghiệp. Rất được thế gian Trời, Người tôn thờ là bực Đại Tri Thức của chúng sanh. Hai là người thân không có phúc đức, mà tâm ý rộng đức từ bi tu đạo vô thượng siêng năng tinh tấn, nhu hòa nhẫn nhục cứu độ chúng sanh mà chúng sanh chẳng hề biết đến. Người trí sanh tâm cảm phục gần gũi cung kính, lễ bái, cúng dường. Hai hạng người này được xem là bực thượng nhơn trong Phật pháp, cũng gọi là Bồ-Tát lâm phàm, việc làm khác tục, thương xót chúng sanh như mẹ thương con.

Người không phúc đức có hai hạng: một là người thân không có phúc đức, tâm cũng không có phúc đức, ưa tạo các nghiệp ác nặng nề, bị người đời khinh rẻ chê mắng, đại chúng xa lánh. Hai là người thân có phúc đức mà tâm không có phúc đức, ưa dùng quyền thế hảm hại người bằng hành động từ thiện giả dối phi nghĩa. Hai hạng người này tạo tội ác không hề chán mỏi, thế gian gọi đó là tối hạ ác nhơn.

- Này U-Đô-Ra! Tu là giải oan kiết, Như Lai đã bao phen chỉ dạy cho đại chúng thấy sự lợi ích của con đường chơn lý giải thoát thánh thiện, hoàn toàn xa lìa hẳn ác đạo. Khối phiền nảo trọng trược đầy tội lỗi bẩn nhơ phải trút bỏ thật sự, thời các ông mới có thể khởi đại quyết tâm thắng phục tham vọng, sân khuể và si mê ám chướng trong mọi hoàn cảnh phát sanh. Này U-Đô-Ra! Tại sao ông muốn giải oan kiết mà không chịu hạ quyết tâm? Mỗi khi ông vươn mình cất lên là gôm hết sức mạnh vào thân thể ngẫng cao đầu quan sát để thấy rõ cảnh vật chung quanh. Vậy ông muốn có sức mạnh tu hành cũng như thế, tất nhiên ông phải dồn hết mọi nổ lực vào tâm nguyện, thệ nguyện, bổn nguyện, Thanh-Tịnh nguyện phước Đức nguyện, Tinh-Tấn nguyện, Giải thoát nguyện, Trợ đạo nguyện, Tổng-Trì nguyện, Vô Gián nguyện, Thành-Thật nguyện v.v… thời ông sẽ thấy rõ bổn tâm xưa nay vốn là tịch tịnh không thay đổi. Như Lai là bực chánh giác không bao giờ lừa dối. Như Lai sẽ vì các ông mà chỉ dạy cho những lời pháp mầu nhiệm, để các ông phát tâm tu hành hiểu biết sự lợi ích của việc tu nhơn hành đạo giúp đời hồi hướng chúng là đúng sự thật.

- Này U-Đô-Ra! Ông đã chờ ta hơn bốn ngàn năm tại đây, thân và tâm của ông đã biết ăn năn tội lỗi, chẳng muốn tái phạm những điều ác nữa. Như Lai vì ông mà chứng minh sự hướng thiện tốt lành để cho thân tâm của ông mau phát huy sức mạnh của pháp Bí-Mật Diệu Đức Chuẩn-Đề Bổn-Tôn Đà-Ra-Ni thị đại minh chú: “Án chiết lệ chủ lệ Chuẩn-Đề ta bà ha”.

- Này U-Đô-Ra! Thần chú Chuẩn-Đề mà Như Lai đã nói là một trong những pháp môn vi diệu Mật-Tông bất khã tư nghì công đức không thể đến được, không ai hiểu được, là Chú Cấm Sư bự tôn không được lưu truyền trong chốn nhân gian. Nếu ở nơi quốc độ nào thế giới nào lưu tuyền được kinh tạng Bí-Yếu này, phải biết nơi đó phát sinh ra nguồn công đức phước lành vô tận. Chổ ngự của chư Phật chư Bồ-Tát và chư Hiền Thánh Tăng thường vân tập các phân thân để lắng nghe sức thuyết chú Tối Thượng Đại Oai Đức Đà Ra Ni: “Úm ắt vị ra hùm khư tả lạc” rất được mọi người tôn trọng, hay giúp cho chúng sanh đang khổ lìa khổ, đang sợ lìa sợ, đang bịnh lìa bịnh, đang bức não lìa bức não, đang nguy lìa nguy, đang đói được no, đang nghèo được gặp của báu v.v… tất cả lời nói này Như Lai chưa từng hư vọng. Thần chú Tối Thượng năng động này hay giúp cho người tu thấy rõ tà Pháp và chánh-Pháp, năng trừ nguy hiểm nạn, nghiệp chướng diệt mau chóng, thường được mọi người tôn trọng, lễ bái, cúng dường, tán thán, ngợi khen, biên chép giữ gìn chặt chẽ và xem như Phật còn tại thế. Nếu có trai lành gái tín, tham cầu tu tập pháp môn Chuẩn-Đề bực nhứt này, phải biết người đó gần kề với vô thượng đại Bồ-Đề, mà hàng Thanh Văn, Duyên Giác cần phải tu cần phải học. Bấy giờ Bồ-Tát Đà Ra Ni muốn tuyên lại nghĩa trên mà nói kệ rằng:

1. Như Lai vô thượng giác

Đấng Hùng Lực Sư Tử

Danh hiệu Thiên Nhơn Tôn

Tu tập pháp Bí-Mật

Đà Ra Ni thần chú

Chổ tập hợp chư Phật

Hiếm có khó gặp được

Các quốc độ mười phương

Nhỏ như số vi trần

Nét chấm tán thành bụi

Trãi qua nghìn muôn ức

Mà chẳng được thấy Phật

Ví như người có mắt

Thấy được các cảnh vật

Nhưng không tự thấy mình

Thế gian nạn mù, điếc

U-mê trong sanh tử

Chẳng biết gì là khổ

Thân nghèo hèn bẩn chật

Chẳng đặng pháp trí huệ

Sợ đói, sợ bịnh khổ

Lao vào chổ ác nghiệp

Lòng chẳng hề hay biết

2. Thế Tôn bực đạo sư

Tu tập pháp xuất thế

Im lặng các tam muội

Nhẹ nhàng nơi Mật-Thất

Thẩm sâu trong rừng vắng

Chơn như chẳng diêu động

Phát huy chuyển đại pháp

Đại huệ, đại Hải-Chúng

Đại Trí, Đại Diệt Chúng

Đại lực, Đại Thánh Chúng

Bi dũng lòng đầy đủ

Kiên cố bỏ suy nghĩ

Chuyển mạnh bánh xe pháp

Trời, Người không chuyển nổi

Hàng Thanh Văn, Duyên Giác

Tham đắm nơi pháp chấp

3. Bồ-Tát bậc thệ nguyện

Đủ bốn đức rộng lớn

Dìu dắt các chúng sanh

Ra khỏi đường sanh tử

Rồi chỉ rõ tội khổ

Ác báo và nghiệp báo

Tiền báo và hậu báo

Nhơn quả rất ứng nghiệm

Tạo vay đều trả đủ

4. Nếu có Thiện Nam Tử

Hoặc chư Thiện Nữ Nhơn!

Bỏ tội lỗi nơi thân

Gần gũi Thiện Tri Thức

Lại tu học kinh này

Ngợi khen cùng tán thán

Đúng như pháp cúng dường

Ở trước Phật và Tăng

Hoặc biên chép sao lại

Phải biết phần công đức

Dù tính đếm thí dụ

Cũng không thể cùng tận

Tội lỗi ác nghiệp thảy

Đều tan biến ẩn mất

Trãi qua hằng sa kiếp

Lộn quanh trong sanh tử

Do phước lực lâu đời

Mà cũng đều gặp lại

Kinh điển bực nhứt này

Cốt lõi của Đại-Tạng

Chủ yếu trong các kinh

Ba đời chư Phật thảy

Đều nương nơi kinh này

So sánh chẳng bì kịp

5. Hỡi này U-Đô-Ra!

Ta nhớ thuở quá khứ

Nơi thế giới Đại Sát

Tại quốc độ Kỳ-Bặt

Có đức vua Đại Ma

Sống không có đạo đức

Việc thiện chẳng biết làm

Ưa vui theo ngủ dục

Mặc tình thích chém giết

Dân chúng đều than oán

Bấy giờ có Đạo Sĩ

Tên Tăng Kỳ Bạt Đà

Tu tập chốn rừng sâu

Chẳng ham mồi danh lợi

Tịnh tu các nghiệp đạo

Im lặng nơi vách đá

Nhẫn tu trí phương tiện

Thường hành Bồ-Tát đạo

Cứu độ chúng hàm linh

6. Dầu cơ thể yếu đuối

Trí mẫn đạt rất lanh

Nhạy bén cứu cánh giác

Được mọi người tôn trọng

Gần gủi để cúng dường

Vua Đại Ma nghe thấy

Sức ganh tỵ mạnh mẽ

Dùng uy lực quân đội

Tiến thẳng vào rừng cấm

Muôn thú vang tiếng rống

Làm kinh động đất trời

Tiếng hò hét quát tháo

Tiếng cung tên dao mác

Tiếng đập phá chát chúa

7. Bồ-Tát thanh tịnh tâm

Tu hành đức thậm thâm

Chẳng sanh lòng biếng trễ

Thấy ác chẳng ưa vui

Thường thủ trì Mật-Chú

Đại Oai Đức Bổn-Tôn

Chuẩn-Đề Viên Mạn Pháp

Quy nạp các chúng sanh

Chỉ rõ các tội khổ

Nguyên nhân sanh đau khổ

Ngài mở lòng đại bi

Quét dọn tham sân si

Tắm gội cho đại chúng

Bằng giọt nước Cam-Lộ

Mưa Pháp thiệt thuần hậu

Trời người điều vui thích

Rãi hoa tán cúng dường

Xông hương, án ma pháp

Tiếng ca ngâm, đờn địch

Khen ngợi các công hạnh

8. Vua Đại Ma hung hản

Giết người không biết chán

Bắt Bồ-Tát hành hình

Lóc thịt và lột da

Vui cười ý đắc thắng

Bồ-Tát lòng đại bi

Cứu độ kẻ cuồng si

Phát nguyện rộng vô lượng

Mà nhắm mắt chịu chết

Mười phương các đức Phật

Khen ngợi đại Bồ-Tát

Có sức mạnh kinh lạ

Làm những việc khó làm

Để cầu đạo vô thượng

Bảy mươi ức cu chi

Hằng hà sa đức Phật

Nghe Chuẩn-Đề thần chú

Đều vân tập chứng minh

Phá bức các xiềng xích

Đao gậy cùng dao mác

Hóa ra thành sen báu

Như nhà ảo thuật môn

Khiến ánh mắt kinh lạ

Chưa từng thấy việc này

9. Vua Đại Ma bực tức

Vung gươm chém Bồ-Tát

Thân vua bỗng chết cứng

Không thể nhúc nhích được

Sự báo ứng mạnh nhanh

Phá ác và diệt ác

Hàng phục đại hung dữ

Trở nên thuần thiện hậu

Bao vây tâm sân si

Siết chặt tâm mê đắm

Cột trói lòng ác dục

Khiến đó chẳng lay động

Mà nhập vào Mật-Định

10. Vua Đại Ma sám hối

Thân tâm tự xã tội

Thiện ác bình đẳng Pháp

Nhờ công hạnh Bồ-Đề

Tu tập đại thần chú

Chuẩn-Đề chơn Mật-Hạnh

Hiếm có khó nghĩ bàn

Trời người chung tin tưởng

Cứu thoát cả tam đồ

Hào quang siêu nhựt nguyệt

Suốt thấu không cùng tận

Đạo Sĩ Kỳ-Bạt-Đà

Tu hành đạo Bồ-Tát

Là thân ta tại thế

Vua Đại Ma thuở trước

Nay chính là thân ngươi

11. Hởi này U-Đô-Ra!

Số kiếp đã trãi qua

Hằng hà sa cõi nước

Tính như số vi trần

Tội đó vẫn không mất

Nay trong hàng Tứ Chúng

Ta nói rõ việc này

Đem lòng từ độ khắp

Có sức vun chứa lớn

Bao trùm cả vạn hữu

Nhẫn nhục sức chịu đựng

Bền bỉ không tán loạn

Bình tỉnh lướt khó khăn

Tinh thần luôn trong sáng

Khắc phục mọi gian khổ

Mà niệm chú Chuẩn-Đề

Tổng Trì viên Mật pháp

Gồm thâu trí phương tiện

Thông đạt tam muội môn

Lòng không sanh chán mỏi

Vì để cầu Phật đạo

12. Nếu có Tỳ-Kheo Tăng

Bất bình gây chống ngăn

Cản trở người tu Phật

Tâm phải thường nhẩn đó

Vì để cầu Phật đạo

Nếu có kẻ gian ác

Bị quyền thế mua chuộc

Xúi giục phá chánh Pháp

Cố gắng hại Bồ-Tát

Tâm phải thường nhẩn đó

Vì để cầu Phật đạo.

13. Hỡi này các Nam Tử!

Cùng các Thiện Nữ Nhơn!

Trãi qua tăng kỳ kiếp

Số kiếp như ảo mộng

Thoáng qua nhanh như chớp

Nguyện lực vẫn bảo tồn

Dù đã thành Phật đạo

Việc ấy không chấm dứt.

Nam Mô Chuẩn-Đề Hội Thượng Phật Bồ-Tát (3 lần)

(Hết phẩm thư bảy)

——————

(Xin xem tiếp)

KINH CHUẨN ĐỀ BỔN TÔN

Quyển thứ tư

PHẨM UẾ TÍCH KIM CANG BỒ TÁT THỨ TÁM

Share your view

Post a comment

© 2017 Đại bi. Powered by Wordpress.

Wordpress themes by WooThemes - Premium Wordpress Themes