Biên khảo

ĐI TRÊN SÓNG NƯỚC

0 Comments 24 September 2012

ĐI TRÊN SÓNG NƯỚC

Hoa Tâm cư sĩ

* * *

Hành trình con Sóng vào bờ, vỗ đập vào bờ đá, rồi hóa thành bọt nước bỗng vỡ tan trả về cho Biển cả! Để như vậy, con Sóng sau cố đè lấn con Sóng trước. Chúng tranh nhau dữ tợn để vì chúng muốn chứng tỏ cái uy lực của mình, cái uy danh “Con Sóng lớn của mình”.

Tôi đã nhìn thấy chúng như thế! Chợt cười, rồi chợt nghĩ  đến việc “Đi Trên Sóng Nước”!

Trở về chân thật với con đường tu học bao năm qua của mình. Đắng cay, cay đắng cũng nhiều để rồi hình thành một sự huân tập của lòng kiên nhẫn chịu đựng từ ấy! Tôi đã thầm cảm ơn vì đấng từ phụ đã từ bi ban cho tôi những bài học chân thật… chỉ có được nhiều mà sự trả giá thật quá ít oi. Đấng từ phụ thật sự đã rất rộng tâm cho những đứa con của Ngài.

Dẫu cho việc Nguyện cầu Phước điền trong quá trình tu tập là chính đáng. Nhưng nếu một hành giả tu hành mà suốt ngày chỉ biết cầu Phước điền, không biết tu tập về “Trí huệ” thì không biết dụng phương pháp tu học để “Thoát ly sự sanh tử”,  ví như:

“Tu huệ không tu Phước

La hán ôm bát không,

Tu phước không tu Huệ

Như voi đeo anh lạc”.

Nếu không có trí huệ, sáng suốt thì không thể có phương pháp thoát ly sự sanh tử, luân hồi mà việc thoát ly sanh tử luân hồi là việc lớn. Cho nên, một người tu hành mà chỉ tu cầu Phước báu mà không cầu Trí Huệ tựa như con voi kia, vô minh, mê muội chỉ biết trang điểm, tô điểm cho mình đầy trân châu, anh lạc.

Uy danh, tiền bạc, địa vị, danh vọng, tình yêu hoặc một sự ban ơn nào đó mà bạn phải trông chờ cho cuộc đời của mình? Cầu nguyện Phước điền, kết quả của sự tu học chỉ để tạo dựng nên những điều như thế ư? Điều gì ở trong đó dành cho bạn? Chỉ là một phút chốc của cảm giác vui sướng, thích thú khi nhận lấy nó. Rồi bạn cũng sẽ nhàm chán với nó và lúc đó cảm giác thăng hoa sẽ đến. Nó đến và đòi hỏi cái được nhiều hơn, nhiều hơn nữa…Hạnh phúc của sự thăng hoa vô bờ bến là hành trình dẫn chúng ta đến gần hơn với lòng Tham, sân, si – Ba loại thuốc độc tàn phá tâm thức con người.

“Trùng Dương Sóng sau xô Sóng trước…

Quay về Bến bờ xưa…

Đi Trên Sóng Nước”.

TRÍ HUỆ VÀ SỰ GIẢI THOÁT

Không nên chấp cho rằng sự giải thoát, thoát ly sanh tử là rời khỏi cõi ta bà này mà đi về hoặc lên một cung cõi nào đó. Vì như thế vẫn còn cái chấp trước, chấp thấy mà còn chấp trước, chấp thấy thì vẫn còn ràng buộc thì vẫn có phiền não. Có phiền não, còn phiền não thì vẫn còn có sanh tử. Không còn phiền não tức thoát ly sanh tử thì khi đó Sanh tử tức là Niết Bàn, Niết bàn tức là Sanh tử không khác.

 Nguồn gốc của phiền não là do vô minh, không thông suốt, không hiểu thấu đáo căn nguyên nguồn cội, bản chất của vạn sự, vạn vật. Khi đã thông hiểu được bản chất, căn nguyên của vạn sự vạn vật tức thoát ly vô minh, phát sinh Trí huệ tức rời xa phiền não tức thì thoát ly sanh tử đạt đến cứu cánh giải thoát – Niết Bàn. Mà khi đó thì nơi đâu cũng là Niết bàn, nơi đâu cũng an lạc, tự tại, hạnh phúc. Phải thường nên quán, thấy:

“Tất cả các pháp hữu vi,

Khác nào mộng, huyễn, khác gì điện, sương.

Như bóng nước, như ảnh tượng

Xét suy như thế cho thường chớ quên”.

Tự tánh của mỗi cá nhân đều hằng có sẵn “Trí huệ giải thoát rộng lớn – Ma ha bát nhã ba la mật”, Chỉ vì vô minh che lấp cho nên không nhận thấy nó. Rồi cứ mãi chạy tìm khắp nơi mà quên đi nó vốn hằng có ở chính nơi mình. Nguồn gốc của sự vô minh là vì không thấu đáo, hiểu rõ bản chất vạn sự, vạn vật, chấp có, không . Cho nên phải dùng Trí huệ giải thoát rộng lớn kia sẵn có kia để đập tan đi vô minh, phiền não, quán thấy Ngũ uẩn là giai không. Phải thường là quán tự tại Bồ tát quán soi, đa thời – nhiều thời gian để thấy Ngũ Uẩn là giai không mới mong thoát ly phiền não, đạt đến cứu cánh Niết bàn như Tâm kinh nói:

“Quán tự tại Bồ tát, hành thâm Bát nhã ba la mật đa thời, chiếu kiến Ngũ uẩn giai không, độ nhất thiết khổ ách”.

Liên hệ với sự tu học Mật chú, một người hành giả khi chuyên tâm tu trì Mật chú chuyên nghiêm tức hằng ngày, hằng giờ cầu nguyện Trời Phật, chư vị gia hộ, soi sáng cho tâm thức của mình. Được chuyên nghiêm như vậy, được sự dấng thân, phát nguyện làm lợi ích cho Phật pháp như vậy thì Chư vị hộ pháp vì sự phát nguyện của mình sẽ hằng đến dùng tha lực để chuyển hóa tâm thức, dạy dỗ cho người hành giả đó bằng những sự kiện xung quanh cuộc sống hiện hữu. Dùng vật chất, tinh thần xung quanh của người hành giả đó để làm phương tiện cho quá trình tiến hóa của tâm linh kia – phát sinh trí huệ. Khi đó, chư vị hộ pháp, chư vị độ sẽ tùy vào hạnh nguyện sâu dày, tùy vào công đức làm đạo tu tập mà mức độ gia hộ, thúc đẩy tâm linh đó cạn hay sâu, nhanh hay chậm. Thân, tâm hành giả đó không an trụ mãi một nơi mà luôn chuyển biến theo tiến trình thúc đẩy đó để tiến hóa về Tâm thức – Phát Sinh Trí Huệ. Sự sụp đổ về vật chất sở hữu giả tạm từ ngoài và trong đó, sự va chạm về tinh thần tưởng như trường tồn đó là phương tiện để cho mỗi hành giả nhận diện ra vấn đề: “Ngũ Uẩn là giai không” tức rời xa phiền não, vô minh, phát sinh trí huệ, thoát ly sanh tử đạt đến cứu cánh Niết bàn giải thoát.

Như vậy, Phương tiện để “Đi trên Sóng Nước” là Trí huệ giải thoát, tức là Trí huệ sáng suốt để nhìn thấy “Ngũ Uẩn là giai không”, khi đó Sanh tử tức Niết bàn, Niết Bàn tức là Sanh tử không khác. Và bằng phương pháp tu học Mật chú là chuyên tinh trì niệm miên mật để, mỗi mỗi đều niệm niệm, luôn trong chánh niệm để biến tam độc Tham, sân, si kia thành Giới, Định, Tuệ. Tạo dựng công đức tu tập bằng cách pháp nguyện, dấng thân vào làm đạo, chia pháp, giúp ích cho người biết đến Phật Pháp. Điều đó cũng chứng minh được tấm lòng quí pháp của hành mà có quí pháp thì mới chứng minh được tấm lòng cầu đạo của hành giả…Công Đức, tấm lòng cầu đạo là thước đo để nhận được sự gia hộ (Tha lực) của Trời Phật, Chư Vị hộ pháp, chư vị độ. Vì sức người có hạn, trí huệ nhỏ nhoi cho nên rất cần nương vào tha lực để có tự lực thì con đường đi tìm cầu chân hạnh phúc , cứu cánh giải thoát mới mong có kết quả chóng nhanh.

Qua bài viết này, nhằm mong muốn các bạn đạo hữu hãy tỉnh giác quay nhìn lại xem sự tu học của mình bao nhiêu năm tháng qua đã nhận được điều gì cho tâm thức của mình, tiến hóa được đến đâu? Và cần làm những gì cho sự tiến hóa đó. Hãy đánh thức con voi vô minh của mình tỉnh lại để có một con đường đi đúng đắn theo tinh thần tu học của Nhà Phật. Đừng như con voi kia mãi mê tìm đeo anh lạc, hưởng thụ mà quên đi mục tiêu tối thượng của con đường tu trì Mật chú là thoát ly sanh tử tức làm chủ chính bản thân mình và mang những lợi ích ấy để làm lợi ích cho chúng sanh, hộ trì Phật pháp.

Đừng là con Sóng sau mãi xô con Sóng trước. Hãy “Đi trên Sóng Nước” , dù vậy nhưng xin nhớ cho rằng:

“Phàm sở hữu tướng giai thị hư vọng, nhược kiến chư tướng phi tướng tức kiến như lai”.

Hoa Tâm Cư Sĩ

* * *

Share your view

Post a comment

© 2016 Đại bi. Powered by Wordpress.

Wordpress themes by WooThemes - Premium Wordpress Themes