Kinh điển, Nghi quỹ

KINH CHUẨN ĐỀ BỔN TÔN – QUYỂN VII, PHẨM SƯ TỬ HẨU KIM CƯƠNG BỒ-TÁT THỨ MƯỜI BỐN

0 Comments 01 November 2011

KINH CHUẨN ĐỀ BỔN TÔN

QUYỂN THỨ VII

MẬT SƯ: THÍCH GIÁC TIẾN - THIỀN NHÂN

PHẨM SƯ TỬ HẨU KIM CƯƠNG BỒ-TÁT THỨ MƯỜI BỐN

Lúc bấy giờ ngài Sư Tử Kim Cương Bồ-Tát trịch áo bày vai hửu ở giữa chúng hội bước ra đãnh Lễ Phật, đi nhiễu ba vòng, quỳ xuống chấp tay mà bạch rằng:

Thế Tôn! Chúng con nghe Phật nói về những Mật-Nghĩa Đà Ra Ni phương tiện giúp cho chúng sanh được nhiều điều lợi ích. Nay xin Thế Tôn dẫn giải cho chúng con được hiểu biết Thủy Tổ loài người là ai? Thủy Tổ phiền nảo là ai? Ngưỡng mong Thế Tôn từ bi chỉ dạy cho chúng con và chúng sanh đời sau được dứt sự nghi lầm.

Lúc ấy đức Phật Mẫu Chuẩn Đề ở nơi Mật Định Kim Cang Tỳ Lô Quán Đảnh tâm chú, xuất nhập các môn tam muội Đà Ra Ni dậy an lành mà dạy cho ngài Kim Cang Sư Tử Hẩu Bồ Tát rằng :

- Này Thiện Nam Tử! Thiện Nữ Nhơn! Hãy lắng nghe những điều thâm-mật khó hiểu khó nghĩ bàn. Như Lai sẽ vì các ông mà diễn nói Mật Giáo Môn Đệ Nhất Đà Ra Ni,không có một và hai. Đó là nghĩa Bí-Áo Huyền Diệu Bất Động Môn làu làu một thế chơn như nơi thân và tâm, hay xuất sanh vô lượng công đức được chư Phật tôn trọng ngợi khen, các hàng Tỳ Kheo Bồ-Tát vâng chỉ y giáo phụng hành. Trời, Người qui thuận cúng dường, tán thán, ngợi khen là việc chưa từng có, Như Lai đã xa lìa chấp có chấp không cũng như chấp pháp thuận nghịch hai bên. Như Lai không bị gò ép bởi pháp Thế gian và Xuất Thế gian. Các pháp có danh tự, cú nghĩa cũng lại như thế.

- Này Thiện Nam Tử! Thiện Nữ Nhơn! Các ông chớ cho rằng Thủy tổ loài người chính là con người và người ấy là ai? ở đâu? Các ông chớ nhầm lẫn rằng Thủy tổ loài người chẳng phải là con người. Vì sao? Vì bản tánh ác và thiện ở trong vạn vật đều thể hiện rất rõ nét, bản tánh ấy đã có từ vô thỉ vô chung không ai dạy mà tự nhiên sẵn có, bản tánh này đủ sức chế ngự xác thân, tâm ý và hoàn cảnh bên ngoài lẩn bên trong, nhưng không được xem là Thủy Tổ của loài người.

- Này Thiện Nam Tử! Thiện Nữ Nhơn! Thủy Tổ của loài người chính là Phật-Tánh bất di bất dịch do chư Phật tu tập thành Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác. Phật tánh này đã sẵn có trong lòng chúng sanh từ vô thỉ đến nay, phiền nảo cũng lại như vậy. Các ngươi dù biết trong chúng sanh có Phật tánh, nhưng lại không biết Thủy Tổ loài người là ai ở đâu? Ví như hai anh em ruột là chủ của hai căn nhà cạnh nhau. Họ có thói quen không giao tiếp và chú ý về hành động việc làm tên tuổi danh tánh của nhau. Nếu có người hỏi đến họ đều trả lời không biết. Cũng vậy Phật Tánh và Thủy Tổ loài người vốn không có khác nhau, phiền nảo cũng lại như thế, vì một niệm sai lầm nên các ông chẳng biết Thủy Tổ loài người là ai? và Phật tánh là ai?  Dù rằng cả hai đều ở rất gần nhau trong tâm não và ý thức.

- Này Thiện Nam Tử! Thiện Nữ Nhơn! Phật Tánh và chúng sanh vốn không hai không khác, chúng sanh và phiền nảo cũng lại như vậy. Phật tánh là bình đẳng gọi là Tổng Trì Đà Ra Ni. Chúng sanh cũng bình đẳng gọi là đại Trì Đà Ra Ni. Phiền nảo cũng bình dẳng gọi là Nhiếp Trì Đà Ra Ni. Các món pháp như thế chẳng ai hiểu được, chẳng ai biết được. Do sự phân biệt chấp trước nơi ý nghĩ mà chúng sanh chẳng đến được pháp Tối Thắng Tự Tại của giáo môn Bí Mật thành tựu nghĩa, thành tựu pháp, thành tựu Tô Tất Địa đến quả vị Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác.

- Này Thiện Nam Tử! Thiện Nữ Nhơn! Pháp Mật-Tạng của chư Phật không thể đến được. Tổng Trì Đà Ra Ni chú của chư Phật Ba đời không thể đến được. Nếu pháp Bí-Tạng của chư Phật có thể đến được, thời chúng sanh không cần phải tu tập khổ hạnh nơi vô lượng ức kiếp để tìm thấy bổn tánh thanh tịnh của chính mình. Phật tánh vốn xưa nay là Hư Vô Tịch Tỉnh, Đại Nhiệm Mật, Bất Động, không tà không chánh. Bổn tánh này gọi là Pháp Tánh Đà Ra Ni, không bị ngăn trệ bởi dục vọng, không kinh sợ bởi hoàn cảnh, không tham mê vật chất cám dỗ, không nghi ngại về mọi phương diện, chẳng tham ác, chẳng mê thiện, không dị biệt, không theo định bỏ loạn, không mê tâm chẳng bỏ tâm, không tình cũng chẳng vô tình, không đối đãi cũng chẳng phải bỏ mặc, không tu cũng chẳng phải bỏ tu, không hành cũng chẳng phải bỏ hành,không giải thoát cũng chẳng phải lìa giải thoát, không gàn buộc cũng chẳng phải lìa gàn buộc, không luân hồi cũng chẳng phải lìa luân hồi v.v…. Các pháp Bí-Mật-Môn Đà Ra Ni Tổng Trì tánh không như thế chẳng phải là pháp vô-vô cũng chẳng phải là pháp hửu-hửu. Pháp tuy có đối đãi mà tâm vốn không đối đãi. Pháp tuy không đối đãi mà tâm lại có đối đãi. Pháp tuy có lúc đối đãi có lúc không đối đãi. Tâm có lúc không đối đãi có lúc đối đãi. Cho nên tâm và pháp cả hai đều phản quang giúp cho người tu đang tối dược sáng, bỏ sáng được tối. Tùy chỗ sử dụng tâm đắc, pháp đắc, cũng có lúc không cần tâm đắc và pháp đắc. Đây là pháp môn Bí-Yếu Mật Tạng Diệu Ngữ Ngôn Đà Ra Ni hay khiến cho chúng sanh đời nay và đời Mạt Pháp sau này tu tập kinh đại thừa Chuẩn-Đề Bổn Tôn mau thành tựu quả Tối Sơ Đại Mật Chánh Đẳng Chánh Giác.

- Này Thiện Nam Tử! Thiện Nữ Nhơn! Pháp môn Bí mật Đà Ra Ni này hay xuất sanh các môn tam muội Đại Định an trụ Bất Động chuyển như vậy, như nhiên dường như hư không chẳng có dấu vết. Nơi Thế gian có pháp cấu pháp tịnh, muốn cắt đứt rời bỏ không thể được, muốn bắt lấy bảo thủ không dễ dàng. Cho nên ở nơi pháp môn Bí Mật Vi Diệu Đà Ra Ni này còn gọi đó là: Phật phi Phật, Pháp phi Pháp, Tăng phi Tăng, định phi định, loạn phi loạn, giác phi giác, chơn phi chơn, đạo phi đạo, dâm phi dâm, tà phi tà, ác phi ác, thiện phi thiện v.v… Vì các pháp xưa nay tánh tướng vốn không thì làm gì có Thủy Tổ loài người. Nếu Thủy Tổ loài người mang bản tánh độc ác thời chẳng được gọi là đúng. Nếu bản tánh ấy hoàn toàn thuần thiện thời mới được gọi là Thủy Tổ của loài người, đây gọi là chánh danh.

- Này Thiện Nam Tử! Thiện Nữ Nhơn! Tánh ác và tánh thiện là pháp đối đãi cùa phiền nảo. Như Lai đã bao phen an trụ trong Mật Định xuất nhập nơi hằng hà sa ức như vô số vi trần thế giới làm pháp chiêm nghiệm tư duy để thoát ra vòng sanh tử, phiền nảo, khổ đau mà chúng sanh hằng ôm ấp đeo đuổi nó không hề có niệm chán mỏi và có ý buông bỏ. Như Lai đã im lặng vào chỗ Hư Vô Mật-Pháp Đà Ra Ni, ví như đang uống Cam Lồ dược vị, như đang cùng các vị đại Bồ-Tát dạo chơi các cõi Phật quốc, như đang ngồi trên xe thất bảo tự tại nơi các cõi Trời Đao Lợi, Đâu Xuất Đà, Tứ Thiên Vương, Tu Diệm Ma Đại Phạm, Phạm Phụ, Phạm Chúng, Long Cung, Quỷ Thần A Tu La, Ca Lầu La, Khẩn Na La, Ma Hầu La Già, Nhơn phi Nhơn cùng với đia ngục A Tỳ không có chỗ chướng ngại. Như Lai là chúng sanh mà khác với chúng sanh. Như Lai là Thánh mà khác với Thánh. Như Lai là Bồ-Tát mà khác với Bồ-Tát. Như Lai là Phật Thế Tôn là ngôi vị Ứng Cúng, Chánh Biến Tri, Minh Hạnh Túc Thiện Thệ, Thế Gian Giải Vô Thượng Sĩ, Điều Ngự Trượng Phu, Thiên Nhơn Sư, Phật Thế Tôn:

Khể thủ quy-y Tô-Tất-Đế

Đầu Diện Đãnh Lễ Thất Cu Chi

Ngã Kim Xưng Tán Đại Chuẩn-Đề

Duy nguyện từ bi thùy gia hộ

Nam mô tát đa nẫm tam miệu tam bồ đề cu chi nẫm đát điệt tha.

Án Chiết lệ chủ lệ Chuẩn-Đề ta bà ha.

Bấy giờ đức Phật Mẫu Chuẩn Đề muốn tuyên lại nghĩa trên mà nói kệ rằng:

1. Đấng Vô Thượng Mật Ngôn

Chuyển mạnh bánh xe Pháp

Như Đại Sư Tử Vương

Phước đức vô cùng tận

Đầy đủ nghĩa pháp yếu

Khéo léo đều phục chúng

Diệu dụng nơi thế giới

Số tính như vi trần

Trí tịch huệ vô tịch

Suốt thấu trong tam giới

Đại độ khắp quần sanh

Im lặng dường như ngủ

Tiếng rống như Sư tử

Lẫy lừng như Rồng Thiên

Pháp nghĩa mầu rộng lớn

Ứng hợp các căn cơ

Chậm nhanh tuy có khác

Mà liệu định pháp mầu

Chọn đến chỗ vô định

An lạc tâm rỗng lặng

Diệu phước đại công đức

Thành trì chẳng có tướng

Danh lợi không chỗ nương

Ngu khôn chẳng điểm tựa

Thiện ác không nghe thấy

Cõi Phật đại quang minh

Trang nghiêm tịnh quốc độ

Công đức vô cùng tận

Khó nói khó nghĩ bàn

2. Hởi Nam Tử! Nữ Nhơn!

Muốn học đạo toàn chơn

Phải ân cần cầu Pháp

Các dục nhiểm xa lìa

Xả bỏ các việc ác

Cùng tội lỗi gian tham

Các vật chất mến yêu

Vợ con, vàng bạc thảy

Bạn bè đang thân thiết

Bỏ đi không nuối tiếc

Người trí nhẫn như vậy

Chẳng mỏi mệt tìm cầu

Nơi Thiện Hửu Tri Thức

Mà phục dịch ăn uống

Chấp tác, công quả thảy

Nghe lời dạy thâm sâu

Ghi nhớ tìm hiểu đó

Siêng tu tập oai nghi

Theo hạnh lành cao thượng

Thành tựu được như vậy

Gọi là Chơn-Mật đế

3. Phật Pháp chẳng biến hiện

Hư không chẳng chỗ sanh

Ly, lìa tuy có khác

Mà ý nghĩa lại đồng

Vô Vi, Tối-Mật-Ý

Bí yếu vô sai biệt

Suy gẫm lâu mới hiểu

Mỹ âm, Bí-mật âm

Tịnh âm, Thắng Nghĩa ậm

Quảng âm, Đại Oai âm

Nhuyển âm, Diệu pháp âm

Phật tánh rộng lớn khắp

Xuất sanh từ vô thỉ

Trụ chổ Hư Không Tạng

Đến đi khó lường được

Ra vào như ánh chớp

Xuất nhập pháp phương tiện

Thoáng hiện rồi biến mất

Không thể suy diễn được

4. Như Bồ-Tát Mật-Chiếu

Do bổn đại thệ nguyện

Cứu độ các chúng sanh

Như nhà Đại Ảo Sư

Vừa thấy Ngài biến mất

Chúng sanh dù thương tưởng

Một bậc thầy khả kính

Mà chẳng biết là ai?

Tổ loài người cũng thế

Dù biết mà chẳng biết

Dường như sống mộng ảo

5. Hởi Nam Tử! Nữ Nhơn

Thế gian là vô thường

Vua đất chết chế ngự

Không ai ngăn cản nổi

Thuốc trường sanh bất tử

Dù uống trăm ngàn ly

Cũng không thoát sanh tử

Trong mãnh bụi hằng sa

Ức vi trần thế giới

Chẳng tính đếm thí dụ

Phiền nảo là đất chết

Không có ngày yên lặng

Chúng sanh ở nơi đó

Mà thọ các đại khổ

Mê mệt lòng không chán

6. Đấng Đạo Sư Vạn Mật

Chuẩn-Đề Vương Thế Tôn

Sanh nơi đời ngu khôn

Tu hành Tập Chủng Trí

Huệ Đà La Tối thượng

Chế phục các phiền nảo

Ly lìa pháp thiện, ác

Thiện báo cùng ác báo

Tiền báo hoặc hậu báo

Nghiệp lành cùng nghiệp dữ

Pháp đối đãi sanh tử

Chẳng đắm nhiễm phút giây

Mà siêng tu đại pháp

Chuẩn-Đề Bí-Mật chú

Quảng đại chư chúng sanh

Thành tựu Bồ-Đề thọ

Quy-y đấng Chánh Giác

Mười phương ba đời Phật

Số Phật như vi trần

Không tính đếm thí dụ

Trời người chung tin tưởng

Thanh Văn, Duyên Giác thảy

Thấy Phật đấng xuất thế

Rãi hoa cúng dường Phật

Bao nhiêu các đức Phật

Thành tựu môn Mật-Giáo

Nhờ tu tập kinh này

7. Mười phương chúng Bồ-Tát

Xuất sanh trong đời ác

Thành tự đại phương tiện

Như tiếng chuông cảnh tỉnh

Khơi dậy lòng chúng sanh

Hàng phục chúng quân Ma

Thu phục các tà pháp

Nhiếp trừ chư phong thủy

Hóa giải nạn binh đao

Tất cả đều lui tán

Chúng sanh vướn tai nàn

Vương mang bao nghiệp khổ

Mà tưởng nhớ đến Phật

Tu tập kinh điển này

An ổn lòng tịnh định

Nhẹ nhàng như hư không

Chí thành tu tinh tấn

Quy-y và lễ bái

Tán thán cúng dường Phật

Hương bột hoặc hương xoa

Hương đốt, trầm, gỗ quý

Chiên đàn, Bạch giới tử

Huân lục hoặc phong đàn

Pha chế bơ cùng sữa

Cúng dường nơi thân Phật

Chí thành lòng cung kính

Mà tu tập kinh này

Trì tụng vô số kiếp

Công đức vô cùng tận

8. Như Bồ-Tát Mật Hạnh

Quân trì bình đẳng nguyện

Suy xét các nhân duyên

Dùng đại huệ tán thán

Nơi cõi Phật hằng sa

Quảng huệ soi thấu khắp

Cung kính cúng dường Phật

Tấn huệ hàng phục Ma

Lễ bái chư Bồ-Tát

Huệ chiếu nơi ba cõi

Quan sát nghĩa Phật pháp

Tịnh Huệ, địa Ngục môn

Cứu độ vô lượng chúng

Thiện huệ trừ ác đạo

Phổ hóa chư chúng sanh

Minh Huệ phá chư ám

Khai mở pháp phương tiện

Tán huệ ly phiền nảo

Giải thoát các trói buộc

Pháp huệ độ chúng sanh

An nhiên thanh tịnh địa

Như huệ khuyến đại chúng

Thầy lớn của Trời, Người

Đẳng huệ nhiếp tất cả

Thị hiện vô biên thân

Mật huệ khai đạo pháp

Mở môn đại cam lộ

Hải huệ nhập pháp giới

Im lặng dường như không

Đạo huệ độ quần Ma

Chuyển sức thần thông lực

Nghĩa huệ chơn lược thuyết

Thí dụ các nhơn duyên

Thí huệ cúng dường Phật

Hồi hướng khắp pháp giới

Thắng huệ mau thành tựu

Nghĩa pháp không cùng tận

Oai huệ đức hộ pháp

Giữ gìn tạng Bí-Yếu

Viên huệ pháp đầy đủ

Xoay dần trong chúng sanh

Nguyện huệ lòng bình đẳng

An lạc thành Tịnh-Độ

Các trí huệ như thế

Tập nhứt thiết chủng trí

Trời người không đến được

9. Như Lai trọn nơi pháp

Thành tựu vô biên thân

Trí huệ cũng như thế

Dạo đi trong Tam-Giới

Bằng cỗ xe Mật-Pháp

Nơi hằng sa thế giới

Tự tại không chướng ngại

Bằng các món tam muội

Tịnh Ý đà ra ni

Thâm tâm hằng trong sạch

Quang-Minh đà ra ni

Soi sáng trong ba cõi

Viên Tịch đà ra ni

Thẩm sâu nơi đại định

Mật ngữ đà ra ni

Diễn nói nghĩa đại pháp

Đẳng giác đà ra ni

Khai ngộ cho tất cả

Viễn ly đà ra ni

Quán sát sự xa lìa

Tuệ Mạng đà ra ni

Thân tâm đủ giới đức

Mật Tạng đà ra ni

Gồm thâu các phương tiện

Bát Nhã đà ra ni

Trí huệ thường tự tại

Thật tướng đà ra ni

Thi hành pháp chơn thật

Hồi hướng đà ra ni

Nghĩ nhớ chư chúng sanh

Đức Tạng đà ra ni

Chỗ chúa nhóm công đức

Bảo sanh đà ra ni

Các vật báu hiện đến

Cụ túc đà ra ni

Đầy đủ các tướng tốt

Pháp cự đà ra ni

Ngọn lửa soi đêm tối

Chánh pháp đà ra ni

Năng trừ nguy hiểm nạn

Tán thán đà ra ni

Ca ngợi hạnh thanh tịnh

Bất động đà ra ni

Im lặng không ngủ nghĩ

Vô niệm đà ra ni

Xa lìa các trược uế

Vô gián đà ra ni

Cứu khổ nơi địa-ngục

Quảng Hỏa đà ra ni

Dập tắt lửa Ma giới

Tịnh giới đà ra ni

Trang nghiêm cõi Phật độ

Thiện Mật đà ra ni

An ủi chư chúng sanh

Tự tại vô chướng ngại

Trên suốt Trời Cứu Cánh

Dưới thấu ngục A-Tỳ

Phương tiện vì đại chúng

Mà chẳng ai hay biết

10. Như Lai hằng buông bỏ

Chẳng chút lòng tham tiếc

Ra đi vào Niết Bàn

Chơn thị tịch là vui

Chẳng bận rộn quấy nhiễu

Tánh không nhập pháp giới

Pháp giới tự rỗng không

Viễn ly, ly tất cả

Nhất niệm, niệm hườn không

Vô vi đại mầu mầu

Nhiệm-Mật vô cùng tận

Vướng vít chút bản ngã

Chẳng được gọi là chơn

Không Mật-Pháp, Thiền Na

Chẳng gọi đó là định

Không oai nghi vững chắc

Chẳng gọi đó là Luật

Không xuất gia giải thoát

Chẳng gọi đó là lìa

Nếu lìa mà chẳng lìa

Gọi đây là phàm tục

Chẳng được dự chánh pháp

Chánh pháp chẳng có tướng

Dụng tướng từ nơi tâm

Chánh pháp chuyển động mạnh

Chấn động cả ba cõi

Tiếng nổ lớn chớp nhoáng

11. Như Lai đấng Hùng Mãnh

Chế ngự Trời, Người thảy

Hàng Ma độ muôn chúng

Chư Phật hằng khen ngợi

Tán thán đại công đức

Hư không trỗi nhạc âm

Cúng dường đấng vô thượng

Chuẩn-Đề Vương đức Phật

Hoa rãi như mưa lớn

Tiếng linh báu hòa reo

Tỳ Bà trỗi nhịp khúc

Chập chả, trống chiêng khua

Các âm thanh thượng diệu

Ca ngâm, vịnh, múa hát

Vì để cúng dường Phật

12. Bậc Vô Thượng Đạo Sư

Thành tựu pháp chơn như

Siêu vượt trong Tam Giới

Đà Ra Ni Tổng Trì

Mật pháp hàng Ma pháp

Sức mạnh Đại Tự Tại

Đều ở nơi kinh này

Mười phương ba đời Phật

Xưng dương cùng tán thán

Bổn nguyện tánh pháp màu

Chuẩn-Đề Phật vi diệu

Vì chúng hiện phân thân 

Bảy mươi câu chi Phật

Thị hiện băm hai tướng

Quốc độ đều riêng khác

Chật đầy cả hư không

Để ủng hộ kinh này

Đại Oai đức rộng lớn

Trí hùng dựng Phật môn

Thành lớn cõi Niết Bàn

Che chở các hiểm nạn

Khiến chúng sanh vào đạo

Mà tu tập kinh này

Lần đến đạo vô thượng

Nam mô Chuẩn-Đề Hội Thượng Phật Bồ-Tát (3 lần)

(Hết phẩm thứ mười bốn)

—————————————–

(Xin xem tiếp)

KINH CHUẨN ĐỀ BỔN TÔN

QUYỂN VII

MẬT SƯ: THÍCH GIÁC TIẾN - THIỀN NHÂN

PHẨM Y BÁO VÀ CHÁNH BÁO THỨ MƯỜI LĂM


Share your view

Post a comment

© 2016 Đại bi. Powered by Wordpress.

Wordpress themes by WooThemes - Premium Wordpress Themes