Kinh điển, Nghi quỹ

KINH CHUẨN ĐỀ BỔN TÔN – QUYỂN VII, PHẨM Y BÁO VÀ CHÁNH BÁO THỨ MƯỜI LĂM

0 Comments 02 November 2011

KINH CHUẨN ĐỀ BỔN TÔN

QUYỂN THỨ VII

MẬT SƯ: THÍCH GIÁC TIẾN – THIỀN NHÂN

PHẨM Y BÁO VÀ CHÁNH BÁO THỨ MƯỜI LĂM

Lúc bấy giờ ngài Sư Tử Hẩu Kim Cang đại Bồ-Tát Ma Ha Tát suy nghĩ rằng: – Nếu chúng sanh có thể nương nhờ vào sức mạnh của đại thần chú Chuẩn-Đề mà tu tập, tức là còn niệm tưởng và ghi nhớ phân biệt. Như vậy các chúng sanh do lẽ nào mà được chứng quả Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác?

Phật Mẫu Chuẩn Đề biết được tâm niệm của Bồ-Tát, ngài im lặng vào Mật Định Tổng Trì môn tam muội, phát ra ánh kim quang trên đảnh Tỳ Lô như một mũi kim màu vàng phóng thẳng vào hư không làm cho đại địa, phong địa, thủy địa, hỏa địa, kim địa, thành quách lâu đài trong Tam-Giới đều bị chấn động mạnh. Như một người lực sĩ đang chuyển động các cơ bắp phát ra những tiếng kêu cóc cách. Ánh hào quang ấy lưu thông các quốc độ nhanh như ánh chớp đến các cõi Phật rồi trở về trạng thái ban đầu. Ngài Sư Tử Hẩu Kim Cang Bồ-Tát thấy điềm lành bèn hiệp chưởng hướng Phật mà bạch rằng:

Thế Tôn! Chúng con bị màn vô minh tăm tối che đậy không có lối thoát ra. Hôm nay nếu chúng con lọt vào màn vô minh tăm tối thứ hai thì chúng con lại càng lún sâu và không có chỗ giải thoát. Vậy xin Thế Tôn vì chúng sanh đời nay và đời sau dạy rõ pháp tu của giáo môn Mật Tông, mà chỗ niệm tưởng phân biệt có chứng đắc. Như vậy chúng con phải tu cách nào? hành cách nào? Dể đạt đến chỗ vô chứng vô đắc.

Khi ấy phân thân của Phật Mẫu Chuẩn Đề từ nơi thế giới Diệu Bí Ấn của Phật Tỳ Lô Kim Cương Như Lai cách nhau hằng hà sa số vi trần thế giới, quốc độ tên Thông Quán, ngự ở trung tâm vũ trụ. Từ nơi Mật Định Đà Ra Ni Bổn Tôn đức Phật nhiếp các phân thân ở các quốc độ của chư Phật trở về trên đảnh Tỳ Lô, dậy an lành mà bảo với ngài Kim Cang Sư Tử Hẩu Bồ-Tát rằng:

- Này Thiện Nam Tử! Thiện Nữ Nhơn! Ông có thể vì tất cả chúng sanh đời nay và đời sau khai mở tạng Bí Mật của giáo môn Mật Tông mà thưa hỏi Như Lai những lời thần bí vi diệu bực nhứt này. Vậy các ông hãy chú ý lắng nghe. Ta sẽ vì các ông mà giảng nói pháp mầu thanh tịnh Đà Ra Ni này.

- Này Thiện Nam Tử! Thiện Nữ Nhơn! Pháp có hữu tức có vô, niệm có hữu tức có vô. Nếu pháp không hữu tức không vô, niệm niệm cũng lại như thế. Các ông quan niệm rằng thần chú Chuẩn-Đề này là có niệm thời không đúng, mà nghĩ rằng nó là vô niệm thì sai lầm. Pháp của Phật chẳng phải là niệm, chẳng phải là vô niệm, chẳng phải chơn chẳng phải phi chơn, chẳng phải phân biệt cũng chẳng phải vô phân biệt, chẳng phải hư chẳng phải vọng, chẳng phải tà chẳng phải chánh, chẳng phải ác chẳng phải thiện, chẳng phải thế gian hay xuất thế gian, chẳng phải Niết Bàn hay phi Niết Bàn. Vì sao? Vì pháp của Phật vượt qua tầm hiểu biết của Trời, Người, Thanh Văn, Duyên Giác, Bồ-Tát, La Hán, Pháp của Phật khó có thể đến được, vì pháp ấy là Y-Báo Chánh-Báo khó giữ gìn, khó tu hành, khó đạt thành Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác.

- Này Thiện Nam Tử! Thiện Nữ Nhơn! Pháp của Phật là phi phàm phi thánh. Phàm phu không thể học được và Thánh Nhơn chẳng thể hiểu được. Pháp của Phật phi Thanh Văn, Duyên Giác và A La Hán, vì Thanh Văn không thể đến được, Duyên Giác không thể đạt được và A La Hán tuy dứt sanh tử nhưng chưa đầy đủ bổn nguyện độ sanh. Phật là vô độ mà độ tất cả, ở nơi chư Phật chẳng thấy có độ và không độ, hằng ở nơi Mật-Định an trụ vững chắc, chẳng theo sáu căn, sáu trần và sáu cảnh. Nội pháp đều xa lìa mà chẳng bị mất. Ở nơi pháp chẳng xa lìa mà xa lìa viên thành Mật Pháp Tâm Ấn Đà Ra Ni biến pháp giới thường trụ Tam-Bảo.

- Này Thiện Nam Tử! Thiện Nữ Nhơn! Lúc Như Lai đang thọ bát tại rừng Ô-Ta, bấy giờ chư Thiên cõi Trời Đao Lợi tên là Đại Hạnh đến nhiễu quanh Như Lai ba vòng rồi hỏi ta rằng:

- Thế Tôn! Hiện nay chúng con ở cõi Trời an hưởng khoái lạc chẳng nghĩ gì đến đạo đức tu hành, thân tâm lắm nỗi tham đắm ngu si. Chúng con có nhân duyên lành đến đây gặp lúc Phật thọ bát, chúng con có dịp cúng dường món ăn của cõi Trời và Phật đã thọ thí xong. Vậy chúng con xin hỏi Phật, ngài có thọ bát hay không thọ bát? Nếu có thọ bát là đồng với chúng sanh. Nếu không có thọ bát là đồng với gỗ đá. Chúng con là kẻ mê mờ trong Tam-Giới, xin Phật mở lòng từ bi thương xót chỉ dạy cho chúng con hiểu được chân lý mầu nhiệm của Phật.

Đức Phật Mẫu Chuẩn Đề mỉm cười nhìn ngài Đại Hạnh Chư Thiên rồi mở lời dạy rằng:

- Này Thiên Đế! Các ngươi chớ nên nói rằng Như Lai đang thọ bát, có thọ bát và không thọ bát. Như Lai là bực ứng cúng Chánh Đẳng Chánh Giác an trụ và xuất nhập nơi Mật Định Đà Ra Ni không động không niệm. Như Lai đã xa lìa phiền nảo đến tận gốc rễ, không còn có dư nghiệp, biệt nghiệp, định nghiệp, ác nghiệp, cộng nghiệp, tiền nghiệp, trung nghiệp, hậu nghiệp, ngữ nghiệp, oán nghiệp, hiện tại nghiệp, quá khứ nghiệp, vị lai nghiệp, đẳng đẳng nghiệp v.v… các nghiệp như thế tính số lượng. Như Lai đã nhiều lần nhập diệt không muốn ở lại nhân gian. Các ngươi đã nhiều lần thỉnh cầu Như Lai, làm cho ta động mối từ tâm. Sao hôm nay các ông lại gạn hỏi Như Lai có thọ bát hay không thọ bát? Thân tướng của Như Lai mà các ông trông thấy đó chỉ là ảo ảnh. Ví như nhà đại Ảo-Sư làm ra pháp hội rộng lớn của chư Phật và xóa đi một cách dễ dàng không ai ngờ được thuật biến hóa thần bí ấy. Như Lai cũng lại như vậy, dù các ông có thấy thân tướng và hình bóng của Như Lai, nhưng trọn không thấy được chơn hạnh thật sự của Như Lai, trừ Phật với Phật mới hiểu biết nhau mà thôi.

- Này Thiên Đế! Mười phương chư Phật chế ra pháp tam y nhứt bát tùy thân là khác hẳn với thế gian, và chế ra pháp tu hành giải thoát là thoát khỏi thế gian. Cách ăn uống, đi đứng nằm ngồi cũng không giống với phàm tục, các oai nghi khép kín gọn gàng. Khi ăn đều có tụng kinh chú nguyện, cầu nguyện và hồi hướng công đức cho khắp pháp giới chúng sanh hưởng sự lợi ích lớn, thì làm sao gọi là giống gỗ đá và giống chúng sanh được?

- Này Thiên Đế! Như Lai là vô thọ, vì tất cả chúng sanh cầu khẩn pháp tu hành giải thoát khi ta sắp nhập Niết Bàn. Như Lai vì thương xót chúng sanh mà chẳng nhập diệt. Các ông thấy Như Lai đang thọ mà chẳng thấy chỗ vô thọ của Như Lai, nhưng các ông chẳng thấy chỗ vô thọ của Như Lai. Giả sử các ông thấy chỗ vô thọ của Như Lai, nhưng các ông chẳng thấy chỗ thọ của Như Lai. Ví như các ông dùng ngọn đèn đốt sáng lên trong đêm tăm tối, khi đèn còn cháy thời thấy cảnh vật rõ ràng, nhưng khi tắt đèn thời các ông không thấy cảnh vật nữa. Cũng vậy Pháp của Như Lai là tạng Bí Mật Đà Ra Ni thậm thâm vi diệu, là Y-Báo chánh báo không ai so bì được. Các ông không thể lấy vọng mà so với định, không thể lấy mê mà so với giác, không thể lấy ác mà so với thiện, không thể lấy cát mà so với vàng rồng, không thể lấy xích sắt mà so với trân châu, mã nảo v.v… Do lẽ này mà biết rằng chỗ thọ của Như Lai các ông còn chưa hiểu biết rõ ràng hà huống là chỗ vô thọ.

- Này Thiên Đế! Như Lai chẳng phải vì vọng chấp mà nhiều lời giảng nói như thế. Như Lai thích im lặng nhẹ nhàng rãnh không giải thoát đại tự tại. Như Lai là đấng Thành Tựu Viên-Tịch là đấng Siêu Thiện Huệ, không tích chứa hữu hình và vô hình, chẳng tích chứa thiện ác, sanh tử thì làm gì có thọ và không thọ!? Như Lai thị tịch gọn gàng chẳng có chỗ chướng ngại. Như Lai đã từ lâu tu tập chơn hạnh Phật đà của giáo môn Mật-Tông không hề có niệm thối chuyển, chỗ tu tập ấy chẳng phải thiệt chẳng phải giả, chẳng phải có chẳng phải không, chẳng phải đúng chẳng phải sai, chẳng phải nhất vị, chẳng phải hai tướng, chẳng phải tam thừa, chẳng phải tứ thiền cho đến cửu thứ đại định, chẳng phải tứ diệu đế hay bát thánh đạo phần, chẳng phải lục bộ Ba La Mật, chẳng phải thập nhị nhân duyên hay tứ hoằng thệ nguyện, chẳng phải lìa ba độc bỏ sáu căn ly Tam-Giới, chẳng phài theo chánh bỏ tà, chẳng phải mười tám cộng pháp hay sáu mươi hai pháp ngoại đạo v.v… Như Lai chẳng bị các món pháp này làm chướng ngại phân tâm. Như Lai chỉ phương tiện thực hành các pháp ấy cho đến khi thành tựu  rồi xã bỏ nhẹ nhàng không luyến tiếc. Như Lai đã tu tập công hạnh Tối Chánh Giác như thế khó ai bì kịp chỗ vi mật nhiệm mầu lạ lùng như thế. Bấy giờ đức Phật muốn tuyên lại nghĩa trên mà nói kệ rằng:

1. Nơi cõi Phật hằng sa

Mười phương rộng bao la

Chỗ Viễn-Tịnh bậc nhất

Chư Phật vì thương xót

Ở nơi nguyện Mật-Pháp

Trí lực vạn năng thắng

Mà thành tựu Phật quốc

Vô lượng ức Câu chi

Tán thán diệu công hạnh

Đồng tiếng niệm thần chú

Án sĩ lâm Bộ lâm

Phật đảnh đại tâm ấn

Xuyên suốt các Phật địa

Âm thanh vượt hư không

Các cõi trong Tam-Giới

Đều rúng động êm dịu

Chúng sanh cảm ứng được

Khoan thay sức nhiệm mầu

Cõi A-Tỳ, Địa Ngục

Tự nhiên được siêu thoát

Sức mạnh oai thần lực

Nhập pháp giới thanh tịnh

Ly cấu ly khổ hải

Lìa thiện ác tham sân

Thấy ly mà chẳng ly

Thấy lìa mà chẳng lìa

Vì đó là thật tướng

Các tướng pháp như thế

Chẳng ai phá hoại được

Mười phương ba đời Phật

Ở nơi Pháp tướng ấy

Như lấy mắt nhìn ngang

Mà chẳng cần nhìn lại

Tự Tại thâm Mật-Pháp

2. Ta nay lược thuật nói

Nghĩa giáo môn đệ nhất

Các Bồ-Tát thượng thủ

Giữ gìn bổn kinh này

Y theo pháp tu tập

Thuần thục đạo vô thượng

Dùng gỗ hoặc chiên đàn

Khắc tượng và trạm trỗ

Khen ngợi cúng dường Phật

Đèn, nến, hương hoa thảy

Bông Mạn cùng Chiêm Bặt

Đa La hoặc Khiết La

Các loài hoa bực nhứt

Mà cúng dường thân Phật

Chiêm ngưỡng không chán mỏi

Niệm niệm chí bền vững

Vượt qua đường sanh tử

Các ác Ma chận đánh

Bồ-Tát chẳng nao núng

Các cung tên giáo mác

Xe ngựa cùng xe pháo

Voi dữ rất hùng mạnh

Lòng ác tánh tham ác

Tâm giận lộ sân si

Ganh ghét đạo Chánh Giác

Quyết hại thân Bồ-Tát

3. Vì nghe lời Phật dạy

Ta tu tập nhẫn nhục

Mở rộng tâm từ lớn

Nhiếp độ chúng cang cường

Hàng phục đại hung dữ

Mà tụng chú Chuẩn-Đề

Thu phục tâm đại ác

Các quân Ma hoảng sợ

Tâm ác liền biến mất

Sức mạnh Đại Pháp Vương

Không lường muôn ức cõi

Ta là cha muôn loại

Biết được lòng đại chúng

Kinh sợ tâm nhút nhát

Nên diển nói kinh này

Toái trừ đại ác nhơn

Khiến đó được an ổn

Tuy độ được chúng sanh

Mà chẳng thấy thiệt độ

Nếu độ tức hữu vi

Trong cả hai điều đó

Ta siêu vượt chánh định

Mật-Tạng Đại Bí Pháp

Vào các môn tam muội

Vượt qua hàng đại thánh

Thành bực Siêu-Thánh-Vương

4. Các Bồ-Tát chẳng biết

Ta tu tập những gì?

Thành tựu chỗ không thành

Pháp không Nhất-Mật-Nghĩa

Không thể luận không pháp

Mà hiểu được chơn lý

Hoặc dùng pháp không chấp

Biểu lộ ý chơn như

Cũng chưa hiểu được Phật

5. Chỗ chư Phật an trụ

Thâm diệu và huyền bí

Không thể suy diễn được

Lúc ta làm Bồ-Tát

Sức tinh tấn siêng tu

Ngày đêm ít ngủ nghĩ

An trụ nơi rừng vắng

Tu hành pháp Mật Định

Lặng lẽ cùng hư không

Dạo chơi chỗ im lặng

Ăn uống pháp hỉ thực

Chẳng móng động theo trần

Lướt mình vào vũ trụ

Bỏ cuộc sống đáng yêu

Tiêu diêu nơi thế giới

Tự tại vào Niết Bàn

Chơn thị tịch là vui

6. Chư Thiên Đại Tự Tại

Thấy ta ngồi tu tập

Sức mòn mỏi yếu đuối

Y áo đều rách nát

Thân thể như rũ liệt

Ốm yếu xương lòi lên

Hơi thở càng yếu dần

Mà tưởng ta sẽ chết

Dù thân thể yếu đuối

Mạch máu như ngừng chảy

Nhưng chẳng thể chết được

Bởi sức mạnh Tổng-Trì

Tối-Thắng đại thần chú

Án ngữ Đà La Môn

Bế quan các huyết mạch

Dập tắt lửa địa ngục

Thu phục đại tà tâm

Dọn sạch các hình cụ

Như vào chỗ không người

Phiền nảo không chỗ trụ

Lui tán ẩn núp hết

Thân tâm vô động chuyển

Bế huyệt, huyệt trống không

Bế khí, khí chẳng tuyệt

Bế thần, thần kinh phục

Bế Quỉ, Quỉ lánh tà

Bế Ma, Ma biến mất

Các tam muội như thế

Thuận nghịch khó lường được

Trong mỗi một sát-na

Trãi qua như số kiếp

Hàng phục chư Ngoại-Đạo

Nhẹ nhàng như mãi lông

Chúng sanh quá nặng nghiệp

Cang cường chẳng chịu tu

Nên ta vào Niết Bàn

Lòng chẳng chút do dự

Bỏ lại thân củ mục

Rời xa cuộc trần thế

7. Khổng Tước đến hại ta

Mà cũng lại cầu ta

Vì chúng sanh ngủ dục

Độ tận không còn thừa

Ta nhớ thuở quá khứ

Chư Phật đại phương tiện

Ngự trên đài Phật quốc

Ẩn hiện đảnh Tỳ Lô

Phát huy ánh sáng lớn

Hiện vô số ức thân

Sanh vào các thế giới

Nhơ bẩn hoặc trang nghiêm

Tùy theo lời bổn nguyện

Hoặc già, trẻ, nam, nữ

Hoặc chủ, tớ, quân, tôi

Vua chúa cùng mỹ nữ

Hoàng Hậu trong cung cấm

Thị hiện các cõi Trời

Đế Thiên cùng Đế Thích

Đao Lợi, Tu Diệm Ma

Tứ Thiên Vương, Phạm Chúng

Phạm Phụ, Đại Phạm Phụ

Mà trì tụng kinh này

Tu tập đại Mật-Tạng

Lưu bố giữa thế gian

Tuyên thuyết nghĩa giải thoát

Như tiếng rống Sư Tử

Chúa tể của muôn loài

Tất cả đều quy phục

8. Hỡi Nam Tử! Nữ Nhơn

Như Lai Tịnh Vương Pháp

Không ai so bì kịp

Bực xuất thế Đạo sư

Diệu tịch đại pháp mầu

Chơn Tịch vô vi Pháp

Huệ Tịch đại thánh thiện

An định không nhàm mỏi

Vững chắc như Tu Di

Trong tất cả Mật-Định

Thanh Văn cùng Duyên Giác

Bồ-Tát, Đại Bồ-Tát

Ngoại Đạo Thánh Chúng Tánh

Thần Thánh chư Thiên Ma

Dạ Xoa, Quỉ Bàn Trà

Rắn độc cùng Bò Cạp

Như Lai nơi chánh định

An vui đại hỷ xã

Rõ biết việc đời trước

Như thấy cảnh hôm nay

Y-Báo và Chánh Báo

Đều ở nơi kinh này

9. Quang Minh bậc Tối-Phạm

Soi rõ chốn trần nhơ

Trí huệ đại Thiện Tịch

Phá mờ chư ám chướng

Cõi Phật tịnh vi diệu

Soi sáng suốt đêm đen

Sa số các Phật quốc

Đồng danh hiệu Chuẩn-Đề

Trong thế giới vi trần

Siễng nhập hội thượng Phật

Các tướng tốt chánh phụ

Ẩn hiện ánh hào quang

Bay thẳng vào hư không

Hóa thành ngôi thất bảo

Đài cao vững rộng lớn

Đón mừng Phật Đại Nhựt

Giáo chủ tạng Bí-mật

Chủ trì nơi pháp hội

Tuyên thuyết pháp Mật-Giáo

Chuyển mạnh bánh xe pháp

Mưa pháp vũ rộng lớn

Đánh trống pháp cổ lớn

Uy vũ rộng bốn phương

Chúng sanh nghe vui mát

Thân tâm được an ổn

Xuất gia cầu giải thoát

Bồ-Tát vâng pháp chỉ

Mà lưu bố kinh nàygiới

Khắp hằng sa thế giới

10. Bấy giờ nơi đảnh Phật

Thu nhiếp các phân thân

Rồi trở về bổn quốc

Trong đại chúng Bồ-Tát

Thanh Văn cùng Duyên Giác

Ưu Bà Tắc, Ưu Bà Di

Bát bộ Kim Cang Thần

Thấy việc chưa từng có

Tán thán Đại Chuẩn-Đề

Thành tựu chơn Mật Pháp

Diễn rộng nghĩa đại thừa

Lật ngược tâm nghi kỵ

Chủ động diệu pháp môn

Phá hoại những tà kiến

Kiến chấp hoặc mê chấp

Nội chấp, ngoại chấp thảy

Ngoại đạo đều kinh sợ

Khiến tất cả đại chúng

Ngưỡng mộ nơi kinh này

Oai đức vô cùng cực

Không lấy gì so sánh

Sức trang nghiêm đại độ

Duyên theo các căn tánh

Hóa độ chư chúng sanh

Thành Vô Thượng Bồ-Đề.

Nam mô Chuẩn-Đề Hội thượng Phật Bồ-Tát (3 lần)

KINH CHUẨN ĐỀ BỔN TÔN

Quyển thứ VII

Phật Chuẩn-Đề vì Bồ-Tát Kim Cang, chỉ nguồn gốc loài người ai Thủy Tổ? Nói Mật Nghĩa bày phô đường chơn lý, dạy đạo mầu phá hoại cả hai bên. Trong đại chúng nghi ngờ câu thần chú. Phật vì đó nói chỗ thọ cùng không thọ.

Nam mô Thường Trú Thập Phương Phật

Nam mô Thường Trú Thập Phương Pháp

Nam mô Thường Trú Thập Phương Tăng

Nam mô Chuẩn-Đề Vương Phật (3 lần)

(Hết phẩm thứ mười lăm)

—————————————–

(Xin xem tiếp)

KINH CHUẨN ĐỀ BỔN TÔN

QUYỂN VIII

MẬT SƯ: THÍCH GIÁC TIẾN - THIỀN NHÂN

PHẨM THIÊN NỮ CẬT VẤN THỨ MƯỜI SÁU


Share your view

Post a comment

© 2016 Đại bi. Powered by Wordpress.

Wordpress themes by WooThemes - Premium Wordpress Themes